Giua doi thuong

Giua doi thuong

1 Pages 1-10

▲back to top

1.1 Page 1

▲back to top
895.922 803
ĐC GI 551 Đ GUYỄN MỘT
☃᛭㸪㸪
[ijj NHÀ XUẤT BẢN TỔNG HỢPĐỒNG NAI

1.2 Page 2

▲back to top
GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Tác giả chăn thành cảm ơn Hội
Doanh nghiệp Trẻ tình ĐồHg Nai
Trường Đại học Dãn lập Lạc Hồng
đã giúp đỡ, hỗ trợ tác giả đểcuốn
sách được ra mắt bạn đọc.

1.3 Page 3

▲back to top

1.4 Page 4

▲back to top
NGUYỄN MỘT
GIỮA ĐỜI THƯỜNG
CHẦN DUNG CÁC DOANH NHẪN
TẬP MỘT
(Bút ký)
THƯVỈỆN
.nNKodfiGjyM
LS^.
3
^ccC^pQ/yv 000787
NHÀ XUẤT BẢN TỔNG HỢP ĐồNG n a i

1.5 Page 5

▲back to top

1.6 Page 6

▲back to top
LỜI GIỚI THIỆU
Việt Nam đang trên đường hội nhập với
quốc tế. Kinh tế một lĩnh vực tầm quan
trọng góp phần khá quyết định trong tiến
trình hội nhập này. Cả nước tiến hành công
nghiệp hóa - hiện đại hóa bao năm nay cũng
một nỗ lực thực tế để nâng tầm cho nền kinh tế
nước nhà. Đồng Nai vị trí không nhỏ trong
nỗ lực đó. Các khu công nghiệp mọc lên. Doanh
nghiệp nhà nước doanh nghiệp tưnhân cùng
tiến. Những con người Đồng Nai trên mặt trận
kinh tế nhiều địa phương khác nhau trong tỉnh,
thuộc nhiều thành phần, lứa tuổi khác nhau,
làm nhiều ngành nghề khác nhau... cùng nhìn
về một hướng, cùng tiến về một hướng: đem
lại sự sung túc cho hội cho cả chính mình,
gia đình mình.
Trên các phương tiện thông tin đại chúng:

1.7 Page 7

▲back to top
báo chí, truyền hình, internet... đã rất nhiều
bài viết về những doanh nhân, chủ yếu về
sự nỗ lực vượt qua các thử thách để tiến lới
thành đạt của họ. Cũng một số bài đề cập
đến những vấp váp trong qua lùnh lànl kinh tế
của họ. một số trường hợp vi phạm phấp
luật kinh tế, phải trả giá, khi cả mạng
sống danh dự của mình.
Trên lãnh vực văn học, viết về các
doanh nhân càng khó hơn. Khi Nguyễn Một -
lár giả quyển ch này - trao đổi với tôi về
việc,viết ký, tôi nói với anh* Đừng chạy theo
các số liệu cứ viết về số phận COĨÍ người
của họ. Nói với anh như thế chứ thật ra, tôi vốn
một ngưỡi không bề dày kinh nghiệm về
thv loại nùy, chỉ bằng linh cảm của người cầm
bút nhiều năm nói thế.
Thật không ngờ Nguyễn Một lại viết như
thế: đi tìm số phận của các doanh nhân, đi tìm
những suy nghĩ, trăn trở của họ trứức công việc
khi thì đầy rẫy khó khăn, lúc phải tính cả đến
chuyện đối phó. Anh lục tìm cả thời quá khứ
đã trôi qua khá˗ lâu của họ, thể nếu không
anh, họ chẳng dịp nào thố lộ với mọi
người. Điều tôi bất ngờ hơn không chỉ viết

1.8 Page 8

▲back to top
về một vài, Nguyễn Một đã viết - theo cách
cần mẫn của một con ong - hàng vài mươi số
phận doanh nhân trong tỉnh Đồng Nai (Đó
chưa kể một số doanh nhân các địa phương
khác). Khi anh tập hợp tất cả các bài đã viết
đưa cho tôi đọc, thì tôi thật sự giật mình.
Thoạt tiên tôi nghĩ: Nguyễn Một
quá! Anh đã gán uy tín ngòi bút của mình với
số phận của những doanh nhân mình viết
đưa lên trang sách. Thời buổi này, đã không
thiếu trường hợp sự thành đạt chỉ nhất thời
thậm chí tiếp theo đó một sự thất bại ê
chề!
Nhưng sau này thì tôi lại tìm ra điều
giải theo hướng suy nghĩkhác. Lẽ nào tôi không
được niềm tin sự vững vàng của những
người làm kinh tế thành đạt từng một quá
trình không ngừng học hỏi, biết suy nghĩ tìm
cách vượt qua những khó khăn, thử thách...;
nhất là, cuộc đời từng trải qua của họ đã như
một cái nền không phải ai cũng có, lại luôn
hành trang quý với từng người trong cả những
ngày hiện tại. Với người bạn viết thì tôi nghĩ,
lẽ nào anh không phải người đủ bản lĩnh để
nhận xét đúng về số phận những doanh nhân

1.9 Page 9

▲back to top
khi anh chỉ đến với họ từ mối quan hệ người -
người.
Tôi hy vọng những trang viết về doanh
nhân của Nguyễn Một, dẫu không thể tránh
khỏi đưa ra những sự việc hay con số..., thì CÔI
lõi vẫn những trang viết về cuộc đời của
những con người Đồng Nai vượt khó.
Nhà văn KHÔI

1.10 Page 10

▲back to top
MỘT NGÔI SAO NHẻ)
GIỮA BẦU TRỜI SAO
Ngày đến lập nghiệp vùng đất này còn
hoang vu lắm, vốn liếng hai vợ chồng chí
mội con heo nái. Chiến tranh liên miên ngày
càng ác liệt. Như mọi người dân thời bấy giờ,
chúng tôi mong ước duy nhất đất nước
chóng hoà bĩnh để không còn thấy cảnh bom rơi
đạn nổ. vậy khi đứa con trai ra đời vào ngày
28.10 năm Bính Ngọ (1966), trong hoàn cảnh
khổ trăm bề, chúng tôi đặt cho tên Bĩnh,
lại muốn con lớn lên phải đức nên cho thêm
chữ Đức đằng trước, cái tên Đức Bình của
ý nghĩa như thế.
Ông Phạm Văn Khoát, thân phụ của nhà
doanh nghiệp trẻ Phạm Đức Bình đã tâm sự với

2 Pages 11-20

▲back to top

2.1 Page 11

▲back to top
tôi, trong đêm thơ người cao tuổi do cụ chủ trì.
Đúng như ước nguyện của ông, cậu con trai đã
làm rạng danh gia đình bằng chính cái nghề "cha
truyền con nối
Tinh thần lao động miệt nìài của cha
tấm gương cho Bình học tập. Nhưng người mẹ
người dạy dỗ chi li cho anh cách uđối nhân
xử thế,\\ tình yêu lao động đặc biệt người đã
hướng dẫn cho anh tinh thần tự lập ngay từ thuở
âu thơ.
Từ nhỏ ông Khoát đã tập cho các con
những đức tính cần của một con người trõng
mọi thời đại. Những đức tính sau này trên
thương trường, Bình mới nhận thức đó thứ
tài sản quý giá nhất cha mẹ đã để ỉại cho
anh.
Cậu Bình, sau giờ học lao ngay vào
chuồng heo để dọn rửa chăm sóc bầy heo. Năm
lên mười được cha cho đi cấp (Vũng Tàu) nghỉ
mát, sau khi vùng vẫy thoả thích trên biển, Bình
rón rén đứng xem cha đánh cờ. Mới biết chơi
cờ nhưng Bình đã những nước đi thật thông
minh. Tuy được cha dạy dỗ bài đầu tiên trong
nghệ thuật đánh cờ "Khách quan không chỉ

2.2 Page 12

▲back to top
agười quân tử. Lỡ nước không hoàn đấng trượng
phu'\\ nhưng cái tuổi còn măng sữa, Bình đâu
kềm chế được; thấy cha lâm vào thế bí, Bình
bất ngờ chỉ cho cha nước gỡ tuyệt vời. Nước cờ
bất ngờ của cậu lên mười khiến cho người
bạn cờ của cha cũng gật đầu thán phục. Tỏ vẻ
không vui nhưng trong lòng ông Khoát cũng
ngợi khen con trai, về nhà ông kể chuyện này
cho vợ nghe đêm ấy hai vợ chồng ông quyết
định: cho Bình sở hữu một chú heo con. Bỡh
nãm sau, từ chú heo còi, Phạm Đức Bình
trong tay bốn lượng vàng. Năm ấy, Bình mới
mười lăm tuổi. Năm 1980, bên cạnh trang trại
của gia đình, Phạm Đức Bình đã trang trại
gần một trăm con heo, con số ấy đã gây kinh
ngạc cho thầy bạn cùng tuổi, họ còn
ngạc nhiên hơn khi biết chỉ một mình Bình chăm
sóc cả bầy heo bằng phương pháp cho ăn cám
sống. Học xong cấp III, Bình lao ngay vào công
việc kinh doanh.
Cách đây hơn mười năm, tôi gặp Bình
trong đợt Liên hoan Thanh niên tiên tiến miền
Đông Nam Bộ lần thứII, anh được chị Bùi Ngọc
Thanh (bấy giờ chị Thanh thư Tỉnh đoàn
Đồng Nai) giới thiệu nhà doanh nghiệp trẻ

2.3 Page 13

▲back to top
thành đạt. Lúc ấy anh chẳng để lại cho tôi ấn
tượng gì, trông anh như cán bộ đoàn, chẳng
áo trong, áo ngoài, chẳng cặp son-sô-nai như
tôi vẫn nghĩ. Anh ăn mặc bình dân luôn nở
nụ cười trên môi bây giờ khi nghe tin anh
được nhạn giải thưởng Sao Đỏ, tôi trở lại thăm
anh trong căn nhà khá lớn ngã ba Tam Hiệp
với vườn rộng, cây kiểng, hồ bơi, anh vẫn như
xưa. Đặc biệt anh vẫn cười tươi giữa lúc cơn đại
dịch cúm hoành hoành cả nước, làm sụp tiệm
không biết bao nhiêu nhà doanh nghiệp chăn
nuôi.
Với những thành công ban đầu, sau khi
học xong cíp III, Bình lao ngay vào công việc
chăn nuôi. Từ 100 con heo, sáu năm sau đàn
heo của Bình lên đến 1500 con. Lúc này nhân
công, Bình tập trung vào việc vực dậy thương
hiệu cám Thanh Bình cha anh đã gầy dựng
trước đây. Sau hai năm vừa chăn nuôi, vừa mày
học hỏi sản xuất, năm 1992, Công ty thức
ăn gia súc Thanh Bình được xây dựng trên 2 ha
đất với dây chuyền sản xuất hiện đại không
thua nước ngoài. Ông chủ trẻ Phạm Đức Bình
còn làm một ungoạn mục,^ thời bấy giờ
chưa một công ty bản địa nào dám làm; đó

2.4 Page 14

▲back to top
bỏ tiền thuê hẳn một chuyên gia nước ngoài về
để phụ trách khâu sản xuất cám cho gà.
Bình tâm sự: uNhiều người không hiểu
bảo tôi chơi ngông nhưng thú thật với anh, gia
đình tôi lao động cực nhọc mới ngày hôm
nay, tôi dại chơi ngông. Tôi mời họ bởi
kiến thức lợi nhuận của người lao động mang
lại cho mình lớn hơn cái mình đã bỏ ra. Cũng
cần nói với anh công ty tôi thước đo duy
nhất hiệu quả công việc, chứ không chuyện
sống lâu lên lão làng hay nhất thế nhì thán
đây. Thời điểm ấy (năm 2000) tôi phải mời hai
vị tiến về giống dinh dưỡng về làm cố
vấn. Kiến thức hàn lâm rất quan trọng trong
thời đại KHKT anhà!\\
Thị trường thức ăn gia súc (TĂGS) Việt
Nam khá hấp dẫn, vậy cuộc cạnh tranh với
các công ty vốn đầu nước ngoài rất khốc
liệt. Để tồn tại phát triển từ vài trăm triệu
đến vài ngàn triệu như hiện nay, ông chủ trẻ
Đức Bình đã lao tâm khổ tứ nhiều năm liền.
Chàng trai ưẻ được nhận giải Sao Đỏ hôm
nay, ít ai ngờ đã thức trắng nhiều đêm để tìm
cách tồn tại bên bờ vực phá sản. Ngay mẻ cám

2.5 Page 15

▲back to top
đầu tiên tung ra thị tníờng đã bị người tiếu dùng
trả lại. Lúc ấy, mới 26 tuổi, Bình đã đưa ra quyết
định táo bạo để cứu vãn công ty xoá bỏ "chế
độ gia đình trị,\\ anh mời các chuyên gia hàng
đầu về TĂGS về công ty để đảm nhận những
chức vụ quan trọng. Từ đó, TĂGS Thanh Bình
nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường với nhiều
chủng loại cho heo, gà, cá, tôm... Doanh số tăng
vùn vụt. Bình không ngần ngại huy động vốn
để đầu dây chuyền sản xuất theo công nghệ
của Lan. Bài học kinh nghiệm ấy, Bình
không bao giờ quên, câu cửa niiệng của anh
hiện nay với các công nhân uhọc, hQc...". Anh
tài trợ cho các chuyên gia của mình đi học nước
ngoài với mức 2000USD/tháng công ty của
anh một trong những công ty đầu tiên Đồng
Nai nối mạng để cập nhật thông tin tìm kiếm
liệu.
Đồng Nai, các nhà doanh nghiệp đánh
giá Bình doanh nhân táo bạo. Họ thường kháo
nhau chuyện Bình nhảy vào thị trường cách
đây khoảng mười năm trước với phương châm
uNuôi cho anh, bán cho tôi, đôi bên cùng
lợin. Phương châm này hiện nay đã phổ biến
rộng rãi trong giới chăn nuôi.

2.6 Page 16

▲back to top
lần gặp nhau Đại hội tỉnh đoàn Đồng
Nai, Bình kể cho tôi nghe chuyện này dự
định thành lập làng chăn nuôi. Bang đi thời gian
khá lâu, bận rộn với đời sống, tất bật với cái ăn
cái mặc, chúng tôi chưa dịp gặp nhau nếu
không giải thưởng Sao Đỏ e rằng cũng khó
gặp nhau lâu như hôm nay, chúng tôi cùng
trong thành phố Biên Hoà nhỏ này. Tôi nhắc
chuyện cũ, Bình phấn khởi cho biết anh đã thành
công trong việc thành lập làng chăn nuôi. Bình
hẹn sẽ đưa tôi đi thăm làng chăn nuôi của
anh, nhưng chưa biết bao giờ mới đi được
hiện nay Bình bận trăm công ngàn việc. Ngoài
việc điều hành công ty, Bình còn đại biểu
HĐND tỉnh, Chủ tịch Hội Công thương rồi Hội
Doanh nghiệp Trẻ... Tuy vậy, Bình vẫn phác
thảo cho tôi nghe những hoạch định đồ sộ của
anh trong tương lai, do phạm vi của bài viết này
tôi không nêu ra đây. Nghe anh nói tôi phát
chóng mặt nhưng tôi tin anh sẽ thực hiện được
tôi biết anh thuộc mẫu người biết phát huy
hết công suất của trí tuệ.
Thật sai sót nếu không nhắc đến hoạt
động từ thiện, hội của Bình. Bình không
muốn kể ra nhưng tôi biết hàng năm Bình bỏ ra

2.7 Page 17

▲back to top
hàng trãm triệu đồng để làm từ thiện, trao học
bổng, người nghèo... Bình khiêm tốn nói :
uTôi chỉ làm theo nguyện vọng của cha mẹ khi
các vị đặt tên cho tôi, tôi cũng nhớ khi còn làm
Thủ tướng bác Văn Kiệt đến thăm công ty
đã dặn tôi làm cũng phải đặt chữ Đức lên
hàng đầiC\\
Nhìn thấy ngơi sự thành đạt của
anh, tôi buột miệng: "Anh đúng ngôi sao của
tỉnh Đồng Nai". Anh cười: “Các anh thường
phong cho vậy chứ tôi chỉ đốm sáng nho nhỏ
trong bầu trời công nghiệp hoá, hiện đại hoá
đầy những ngôi sao sang".

2.8 Page 18

▲back to top
/w 000787
THƯ^ữĨẸN^
TINH
NAI
° -°° 083430 _
CHUYỆN CHÀNG
KỸ MÓC MỠ Bè)
Trong góc nhà bề bộn những phụ tùng ô
cũ, mộngười thợ máy trung niên đang tận
tĩnh chi vẽ những dộng tác sửa chữa bản cho
chàng trai trẻ, Gương mặt khá thư sinh, vóc dáng
thanh mảnh của anh, nhất đôi bàn tay mềm
mại trông vẻ không hợp với cái nghề nặng
nhọc này. Vậy anh vẫn học một cách say
mê. Sau khi thực hiện xong các thao tác vừa họct
anh buông cái mỏ lết to đùng, phụ công việc gia
đĩnh. Vợ thầy đang bệnht anh làm giúp để thầy
rảnh tay ráp xe cho khách. ít ai ngờ chàng trai

2.9 Page 19

▲back to top
học việc ấy một sinh viên ưu vừa tốt nghiệp
trường Đại học Bách khoa,.,.
Tôi quan sát con người oai vệ đang trao
đổi với đối tác nước ngoài bằng tiếng Anh lưu
loát qua cái điện thoại di động trong lòng bàn
tay đẫm mồ hôi nhớ lại lời kể của một công
nhân già. Tôi cố tưởng tượng hình ảnh của chàng
thư sinh học việc hơn mười lăm năm về trước,
qua con người công nhân của Công ty ô
Trường Hải gọi là: sếp Dương. Nhiều lần đi
ngang khu công nghiệp Biên Hòa, nhìn thấy
công ty ôtô bề thế nằm ngay mặt tiền Quốc lộ,
cứ ngỡ công ty quốc doanh hoặc liên doanh,
không ngờ đó lại một công ty của nhân.
Cái ngơi trị giá hàng trăm tỷ đồng lại thuộc
về ông chủ trẻ đang trong độ tuổi được Trung
ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh
trao giải thưởng Sao Đỏ. Một giải thưởng khá
uy tín trên thương trường, trao hàng năm cho
các doanh nhân giỏi tuổi dưới bốn mươi,
nhiều cống hiến cho hội. Tôi ít dịp đến
các công ty nên khi Hội Văn nghệ m'ở trại sáng
tác về đề tài Công nghiệp hóa, tôi khá lúng
túng. Tôi sẽ không quen Trần Dương nếu
không anh Nguyễn Tiến Dũng, Phó Chủ tịch

2.10 Page 20

▲back to top
Hội liên hiệp Thanh niên tỉnh Đồng Nai giới
thiệu: Đồng Nai một người trẻ tuổi năng
động đỏ Trần Dương, Chủ tịch Hội đồng
thành viên (HĐTV) Công ty ô Trường Hảif
người sông được lòng công nhân, nhiệt tình với
công tác hội... Dũng còn cho biết: Hiện Công
ty ô Trường Hải đang chương trình hỗ trợ
đào tạo nhân lực cho bây giờ tương lai. Theo
kế hoạch, công ty đầu cho chương trình này
khoảng haì tỷ đồng. SỐ tiền trên dùng hỗ trợ
các trang thiết bịf phương tiện cho công tác giảng
dạy, nhận sinh viên thực tập tốt nghiệp của khoa
Kỹ thuật Giao thông trường Đại học Bách khoa.
Phối hợp với Tỉnh đoàn Đồng Nai đào tạo nghề,
ưu tiên cho học sinh nghèo... Quả thông tin
hấp dẫn, thế tôi quyết định lên đường cùng
với Dung. Tuy nhiên, tôi vẫn khá dặt hoài
nghi. Theo thói quen nghề nghiệp, tôi lân la trò
chuyện với những người công nhân. Qua nhận
xét của họ, tôi bắt đầu cái nhìn khác về ông
chủ Trần Bá Dương. Một công nhân kể cho tôi
nghe một câu chuyện tôi cho ỉạ công ty
ô Trường Hải thế này: Trước đây tôi làm việc
tại đây, sau phạm lỗi bị công tỵ cho thôi việc.
Tôi đi làm nhiều chỗ mới thấy không nơi đâu tốt

3 Pages 21-30

▲back to top

3.1 Page 21

▲back to top
bằng Trường Hải. Tôi quyết định đến gặp sếp
xin nỉ lại. sếp đồng ý ngay, tôi khÔHỊị phải
trường hợp duy nhất, nhiều người đây được
đối xử như vậy. Hỏi Dương chuyện này, anh tâm
sự: Con HỊỊười ai cũng đôi lần phạm sa lầm,
điều quan trọng nhấí biết hối cải, ai trở lại
với thái độ íhành íhật, câng tỵ luôn dang rộng
vòng ỉay đón họ. Tôi cho rằng, trong công cuộc
đổi mới để phát Ỉrỉển hiện nay, diều quan trọng
không phải chuyện vốn lìếngt bởi hệ thống
ngân hàng của nước ta hỗ ĩrợ rất tốt cho các
doanh nghiệp, quan trọng nhất nguồn nhân
lực. Muốn thu hút tài năng thì phải học tập cách
chiêu hiền đãi của người xưa anh ạ!
Lang thang khu nhà xưởng rộng cả chục
ngàn mél vuông vừa mới được xây dựng để thực
hiện quy trình lắp ráp xe ô mới, ông trưởng
xưởng (tôi đoán thế thấy ông chỉ huy đám
thợ) nói với tôi: Hiện nay công ty đang lắp ráp
dạng CKD (nghĩa toàn bộ linh kiện nhập
khẩu)f nhưng theo kế hoạch đến năm 2003 sẽ
lấp ráp dạng IKD 30% linh kiện do Việt Nam
sản xuất, Tôi hoài nghi: Liệu khả thi không?
Ông gật đầu, nói rổn rang bằng giọng Quảng
Nam khá tự tin: Không những được còn phải

3.2 Page 22

▲back to top
nghĩ đến chuyện ngày nào đó ô made in
Vie Nam, vỉ đó xu hướng phát triển tất yếu
của quá trình công nịỉhỉệp hoá. Tôi khẽ nhếch
mép. người cùng quê, tôi lạ tính nói trạng
bốc trời của dân xứ Quảng. Như đoán được nụ
cười hiểm của tôi, ông nói: Tôi không nói
trạng dâu, tôi tin thằng Dương, -Thằng Dương
ư? - Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Ông bật cười ha
hả: ngạc nhiên, tôi thầy giáo
của nó, hồi trước tôi dạy Đại học Bách khoa.
cứ tranh thủ chạy đi dạy kèm, học lắm,
nhưng thông minh, lúc nào thi đều làm bài tốt.
Sau khi ra trường, thời gian tôi nghe làm thợ
sửa ô rồi một trong những người đầu tiên
nghĩ ra quy trình chuyển đổi tay lái nghịch cho
xe Hinof rồi thành ông chủ tôi không ngạc nhiên
lắm. Tôi giật mình, suýt nữa tôi châm chọc
một người đáng kính. Người nói chuyện với tôi
thầy giáo Đặng Văn Đức, thâm niên gần
hai mươi năm Giáo của Đại học Bách khoa.
Thầy Đức tâm sự: Tôi nghỉ dạy rồi đôi khi
Dương chạy đến tôi, hỏi những điều chưa biết
rành như một học trò nhỏ, một điều thưa thầy,
hai điều thưa thầy. Bây giờ ráp xe mới dể theo
kịp tốc độ công nghiệp, Dương mời tôi về làm

3.3 Page 23

▲back to top
cho câng ty. Tôi nhận lờìt may ra những ngày
cuối đời, mìnlĩ cống hiến được chút cho đất
nước. Tại sao chủng ta không quyền nghĩ với
chính sách đổi mớỉ đúỉỉỊỊ đắn của Đảng, một ngày
không xa người dân Việt Nam sẽ đi làm bằng ô
rổ? Sau khi trao đổi với thầy Đức, tôi mới giải
được chuyện sao trong lần đi uống cafe
với tôi, Trần Dương say sưa nói về các nhà
triết học phương Đông không nói chuyện
tiền bạc, kinh doanh hay sản xuất ô vốn sở
tntòng của anh. lẽ quyết thành công của
Dương chỗ này. Hôm giao lưu với sinh viên
Đại học Bách khoa TP HCM, ra về, anh cứ mãi
băn khoăn cái chuyện sinh viên ít nói đến
tưởng cống hiến cứ hỏi mức lương hiện nay
của công ty bao nhiêu?
Công ty Trường Hải nơi chăm sóc chu
đáo đời sống công nhân. Mức lương bình quân
khoảng một triệu sáu một tháng, đó chưa kể
các khoản ngoài lương, nhà tập thể, nhà ăn
cho công nhân với đầy đủ tiện nghi cần thiết.
Công ty tổ chức xe đưa rước, thực hiện chính
sách nội bộ chăm chút đời sống tinh thần vật
chât của công nhân...Trong công ty, Dương còn
vận động anh em công nhân tham gia các tổ

3.4 Page 24

▲back to top
chức đoàn thể như Đoàn thanh niên, Công đoàn,
Hội liên hiệp Thanh niên. Để công nhân
hội phấn đấu đứng vào hàng ngữ Đảng Cộng
sản, Dương đã tích cực xây dựng chi bộ Đảng,
hầu hết các đảng viên trong công ty đều giữ
trọng trách trên nhiều lĩnh vực. Những chuyện
ấy giúp công nhân gắn với công ty. Hơn năm
trăm công nhân nhưng bốn năm qua họ chưa bị
trễ một ngày lương chưa hề bất kỳ sự
khiếu kiện nào cả, cũng đã một kỷ lục. Một
thành viên của Ban giám đốc cho tôi biết :
Doanh thu năm nay của công ỉy dạt gần một
ngùn tỷ đồng. Nhưng tôi ít quan tâm đến con
số, tôi thói quen chỉ quan tâm đến con người.
Tôi đánh giá công ty qua thái độ làm việc
đời sống của công nhân. Những bộ quần áo lem
luốc dầu mỡ, những ánh mắt sáng ngời khi hoàji
thành sản phẩm của họ làm tôi xúc động hơn
những con số cảm nằm trong bản báo cáo
thành tích. Dương băn khoăn về chuyện sinh
viên quan tâm đến thu nhập cũng phải thời
của anh khác xa thời của họ. Lúc mới ra trường,
về làm nhà máy đại tu ô tô, lương ba cọc ba
đồng nhưng anh không quan tâm lắm, niềm vui
lớn nhất của anh được những người thợ lành

3.5 Page 25

▲back to top
nghề giao cho công việc sửa chữa. Lúc nhận
việc, anh mới thấy những kiến thức được trường
đại học ưang bị khá xa với thực tế công việc.
Thấy anh lóng ngóng với chiếc chìa khóa to
đùng, một ông thợ nạt : đây cần cóc cái
bằng kỹ của chút đi móc mỡ đi! Đó bài
học đầu tiên khi anh va chạm thực tế. Anh làm
công việc nhàm chán này hàng tháng trời, từ
đó anh biệt danh kỹ móc mợ bò! Tuy
vậy, anh vẫn tin vào lời các thầy giáo nói với
anh: Kiến thức chìa khóa mở cánh cửa khoa
học. Anh trăn trở nhiều đêm nhận ra rằng
anh chỉ thiếu kinh nghiệm nhưng anh kiến
thức, cần phát huy thế mạnh của mình. Ngoài
giờ làm, anh tìm đến những người thợ lành nghề
để học những kinh nghiệm. Bước tiếp theo
anh nghiên cứu nhưng chi tiết sửa chữa theo
phương pháp khoa học. Những phát minh thiết
thực của anh như˖ máy chạy động các
loại đồ đề gia công mi, pit tông.., giúp cho
người thợ đỡ nhọc nhằn hơn, nên anh đã thuyết
phục được họ tin vào tấm bằng kỹ của mình.
Năm 1985, sau hai năm ra trường, anh thợ sửa
xe bằng đại học được giao hẳn cho một tổ
sửa chữa lưu động, tự chạy việc làm. Lúc ấy,

3.6 Page 26

▲back to top
anh em gọi đùa tổ sửa chữa lưu động ỉà gánh
hát rong của ông bầu Trần Dương. Bằng nỗ
lực kiến thức, một thời gian ngắn lưu diễn
khắp nơi trong ngoài tỉnh bằng cờ lê, mỏ lết.
gánh hát rong đã thu hút một lượng khán giả
khá đông, thu nhập tăng, đời sống anh em nâng
cao tất nhiên ông bầu Trần Dương cũng
được anh em nhìn bằng ánh mắt kính nể. Lúc
ấy, mẹ anh thấy con trai cưng của mình quá
khổ, lên thăm, giục con trai bỏ việc về nhà
với mẹ, nhưng Dương cúi đầu xin mẹ cho anh
theo đuổi cái nghiệp đã dính vào đời anh. Không
thuyết phục được, mẹ anh dúi vào tay con trai
lúc vài trăm bạc, lúc chỉ vàng để con bồi dưỡng.
làm tiền, nhưng để mẹ vui lòng anh cũng
nhận rồi cố giấu nước mắt tiễn mẹ ra về.
Khi phong trào xe tay lái nghịch nước
ngoài ạt nhập về, biết trước loại xe này không
phù hợp với đường Việt Nam thế nào cũng
phải chuyển đổi, anh năn nỉ cậu em rể gom tiền
mua hẳn một chiếc xe về nghiên cứu. Cuối cùng,
anh đã thành công nhờ chính kiến thức đã học,
đề tài nghiên cứu của anh được Bộ Giao thông
Vận tải cho phép thực hiện. Trần Dương
nổi tiếng người tìm ra phương pháp hiệu quả

3.7 Page 27

▲back to top
nhất chuyển đổi tay lái nghịch. Tổ của Dương
làm không hết việc...
Ai người ảnh hưởng lớn nhất trong
sự nghiệp của anh?- Ngồi trên xe về thăm lại
ưường tôi hỏi anh. Tôi đoán, chắc hẳn một
người thầy nào đó trường đại học, nhưng anh
hướng đôi mắt về phía cánh đồng trả lời :
Mẹ tôi ! - Mẹ anh ư? Chắc một kỹ sư?-
Không một người phụ nữ bĩnh thường, không
biết về khoa học kỹ thuật, nhưng trái tim
nghị lực của rất lớn, Nội lực của ảnh hưởng
đến toàn bộ cuộc đời của anh chị em chúng tôi.
Rồi anh kể: Trước đây, gia đình tôi Đà Lạt.
Cha mẹ từ Huế vào lập nghiệp, từ một người
làm rau, bán rau trở thành một công ty cung
cấp rau. Sau ngày giải phóng, ba tôi bị bệnh
qua đờit mẹ dắt díu anh em chúng tôi về Trảng
Bom làm rẫy. không chĩ nuôi con ăn học
còn giúp đỡ nhiều ngườL Cách giúp của rất
lạ! Ai khổt không cho tiền cho heo con đê
họ nuôi, bằng việc nàyt giáo dục chúng tôi
tính tự lập ý chí tự cứu minh. Học xong cấp
III trường Thống Nhất A, tôi vào đại học...
Anh bỏ dở câu chuyện ngước nhìn ưần xe
như để giấu sự xúc động! Vậy từ lâu tôi vẫn

3.8 Page 28

▲back to top
nghĩ những người theo đuổi chuyện kinh doanh
thường lạnh lùng cứng rắn..! Sau vài lần gặp
gỡ, anh đã chiếm cảm tình của tôi bằng những
chuyện ngoài thành tích kinh doanh! Tôi nhớ
đọc đâu đó câu như thế này: Những người
dính líu đến chuyện văn chương thường hay bị
linh cảm đánh lừa. Không biết linh cảm đánh
lừa tôi hay không, nhưng nhược điểm của tôi
hễ người nào dành cho mẹ những lời lẽ thái
độ kính trọng tôi tin ngay đó người tốt, bất
kể anh ta ai đang làm việc gì.
Trong hồ đề nghị trao tặng giảithưởủg
Sao Đỏ Tỉnh đoàn cung cấp vài dòng
sài về quá trình học tập, lập nghiệp trưởng
thành đại khái như sau: Thời gian học đại học,
gia đình khó khăn, vừa học vừa làm thêm. Ra
trường làm công nhân sửa xet làm tổ trưởng,
trưởng phòng, quản đốc rồi làm chủ tịch HĐTV
kiêm giám đốc của ba công ty. Gặp nhau mới
biết, để vài dòng chữ ấy, Trần Dương
phải phấn đấu gần hai mươi năm trời! Thời gian
làm công nhân, anh luôn ước ngày anh
sẽ một công ty cho riêng mình. Bằng nghị
lực của người mẹ truyền lại, anh nung nấu ý chí
ấy cho đến ngày anh thực hiện được ước

3.9 Page 29

▲back to top
của mình. Khi thời đến, anh dồn tất cả tài
lực của gia đình, con nội ngoại để lạp công
ly. đôi cấnh trên vai, anh tung hết những
chiến lược phất triển anh nghiền ngẫm suốt
gần hai mươi năm qua để tìm đường bay cho
mình. Sau bốn năm kinh doanh, sửa chữa đại tu
xe ô tô, công ty Trường Hải đã ^vươn vai
Phù Đổng", không phải hổ thẹn với các công
ty khổng lồ nằm bên cạnh mình. Hiện nay, với
cương vị của một ông chủ nhiíng Dương vẫn
làm việc mỗi ngày từ mười tám đến hai mươi
giờ đồng hồ. Tốc độ làm việc của anh khiến
cho công nhân phải nể phục. Ngoài công việc
lãnh đạo nãm trăm con người, Dương còn xem
xét các vấn đề kỹ thuật, nghiên cứu thị trường,
ngoại giao, đôi khi còn kiêm luôn công tác phiên
dịch. Anh đi lại như con thoi giữa các sở trong
nước nước ngoài. Thời gian Dương ngủ
thời gian anh ngồi trên máy bay. Trong một
lần trò chuyện cùng anh, tôi dại dộtbuột miệng
hỏi: Đi nhiều như thế nếu lỡ máy bay rớt thì
công ty sẽ ra sao? Anh cười bảo: tôi dồn tất
cả tài sản của gia đình trong công tỵ này, nhưỉĩg
tài sản con người tạo ra suy cho cùng thì
một ngày nào của hộL vậy nếu chẳng
may tôi mệnh hệ nào thì công ty vẫn cứ tiếp

3.10 Page 30

▲back to top
tục hoạt động. Tôi biết ước vọnịỊ của tôi khÔHỊỊ
phủi chỉ cỏ đời toi ỉà đã thực hiện xong được.
Năm nay, Trường Hải đã tung ra ô mới
do những bàn tay của các công nhân Việt Nam
lành nghề lắp ráp. Xuất hiện vào thời điểm
các loại ô của nước ngoài tràn ngập thị trường
Việt Nam nhưng xe của công ty chiếm thị phần
khấ lớn trong nước thì quả đáng nể...!
Ông giám đốc điều hành công ty hiện nay,
trước đây từng thủ trưởng của anh bảo với
tôi: Lúc tuyển dụng giao lưu với sinh viên,
thấy các em dấu hiệu của bệnh r kỹ ra
trường không muốn làm những việc của công
nhân, tôi muốn kể sự nỗ lực của chú Dương ngày
xưa để ngày hôm nay cho các em nghe, nhiừĩg
sợ bị hiểu lầm. chú Dương rất ngại nói về
mình nhưng anh nên viết về chú ấy, may ra các
em đọc được chúng sẽ vỡ vạc nhiều điều. Các
em còn nhỏ nên không hiểu lời khuyên chí
của cha ông: Không làm nàng dâu sao ngày
được làm mẹ chồng !
Nhân tiện thực hiện món nợ với trại sáng
tác, tôi quyết định viết về những chuyện tôi cóp
nhặt dược quanh cuộc đời của anh - một người
trẻ tuổi, tự tin đầy khát vọng tôi cho đấy

4 Pages 31-40

▲back to top

4.1 Page 31

▲back to top
mẫu người của thời Công nghiệp hóat hiện đại
hóa.
* Bút nàỵ tâi viết từ năm 2002 khi anh vừa
dược giâi thưởng Sao Đỏ danh dự. 4 năm qua,
Công ty Trường Hải đã những bước phát triển
vượt bực. Hiện naỵ, Trần Dương đầu tưhàng
ngàn tỵ để thành lập Công ty ô Trường Hải
tại KCN mở Chu Lai, Quảng Nam. Với quyết
tãm của anh íhì một ngày không xa tại đây sẽ
cho ra đời những chiếc ô "made in Viet Nam

4.2 Page 32

▲back to top
HOA SÂM DẤT
TRÊN NÔNG TRƯỜNG SÔNG HẬU.
Đêm rằm, trăng đồng bằng dịu dàng như
thôn nữ xinh đẹp, bao trùm nữ tính đằm thắm
xuống cánh đồng quê. Tôi bước chậm trên con
đường chính nông trường Sông Hậu, lắng nghe
tiếng rào của hàng bạch đàn ngợp bóng trăng,
con đường trải nhựa chạy song song với dòng
kênh xanh, bên kia dòng kênh thẳng tắp vườn
xoài cát Hoà Lộc trĩu quả, ngạt ngào hương đưa.
Gió từ dòng kênh mơn man da thịt, một mùi
thơm nhè nhẹ lan toả. Anh bạn người đồng bằng
bảo tôi đó mùi hương của hoa sâm đất, loại
cỏ dại mọc kín những con đường của miền quê
Sông Hậu, quanh năm nở hoa tím, nép mình
khiêm tốn dưới chân người. Các gái đây
dùng rễ sâm đất nấu uống cho mát gan, đẹp da.

4.3 Page 33

▲back to top
Sau khi ngắm thoả thích, tôi nhắm mắt bình thản
bưức đi trong sự yen tĩnh. Mỗi lần về đồng que
tôi thường thú vui như vạy. Thật sung sướng
khi đtfỢc nhắm mắt để các giúc quan còn lại
lạn hưởng hương vị ruộng đồng, cái hifơng vị
nuôi lờn tâm hồn của người Việt suốt bốn ngàn
năm qua. Đệm vào nhịp chèo khua giọng hất
mượt cat lên: Em con gái đất miền Tây,
lớn lên írên quê ỉĩìình xứ Hậỉỉ Giang, nang ỉnưa
eỉỉỉ klìâng quản ỉìgọi- Ngày XƯCỈ cha em đì mở
đât, Hỉá ỉĩhà íần tảo mủ nuôi con, bây giờ
em á(i lớn khôn, xáy Ỉươỉỉg lai làng quê êm ấm,
Đây bài hút của vợ chồng nhạc Nhất
- Giang viết về chị Ba Sương, vị nữ íinh
hùng thời bình, giám đốc nông trường Sông Hậu.
Bài hát này tôi da nghe vài lần qua đài, nhifng
không mấy ấn tượng, sao bây giờ hồn đến
vậy, tiếng hát như vẳng lại từ Thiên Thai. Hay
bài hát này nhạc viết riêng để các thôn nữ
miền Tây hát trong đêm trăng giữa mênh mông
sông nước? Tôi mở choàng mắt, bóng con
thuyền lướt di, mất hút giữa bàng bạc ánh trăng,
chỉ còn tiếng hát vẳng lại.
Ánh trăng rọi vào gian phòng thờ trong
nông trường bộ, thấm đẫm đôi vai của chị Ba

4.4 Page 34

▲back to top
Sương. Chị đang thắp hương trên bàn thờ của
người cha quá cố, người anh hùng mở đất năm
xưa, con người mà chị ngưỡng vọng suốt đời
mình. ông ra đi đã hai năm, nhưng bữa cơm
nào người con gái hiếu thảo của ông cũng bới
chén cơm đặt lên bàn thờ ăn chén cơm ấy,
lấy sức lao vào thực hiện ước vọng ông để lại.
Cùng ăn với chị mấy bữa cơm, nhìn chị ăn ngon
lành chén cơm cúng, tôi mới biếl.vi sao chị
không ngần ngại trả lời aCha tôiỉf\\ khi Ban tổ
chức bình xét trao cúp Phụ nữ ấn tượng châu A-
Thái Bĩnh Dương 2002 đưa ra câu hỏi: uAi
người ảnh hưởng lớn nhất trong cuộc đời của
? Thấy sự kính trọng của chị dành cho người
cha anh hùng, tôi chợt nhớ câu nói của một nhà
vãn: Người đàn íhường yêu người đàn ông
ỉỉỉan^ hình bóng của cha mình. Không biết
phải vậy không chị vẫn chưa tìm thấy
người đàn ông nào thể làm rung động trái
tim của chị? Hơn nửa cuộc đời của chị đã trôi
qua trên cánh đồng ngập một mét rưỡi trong
nước ngày xưa, cùng cha mình xây nên làng
quê trù phụ hôm nay. Căn phòng nhỏ trong văn
phòng nông trường bộ chỉ đủ một chiếc
giường bàn làm việc. Xưởng mộc của nông

4.5 Page 35

▲back to top
trường mỗi năm xuất khẩu hàng ngàn sản phẩm
bàn ghế lừ gỗ bạch dàn, nhưng chị vẫn ngồi
làm việc với chiếc bàn kỹ của cha chị để lại.
Chị dồn hết năng lực của đời người cho cánh
đồng bảy ngàn hecta để nuôi sống hơn mười
lăm ngàn con người. Gần ba ngàn gia đình thu
nhập ưên một trăm triệu mỗi năm từ những
hình bật ra trong đầu chị sau những đêm trằn
trọc trên chiếc giường gỗ, không nệm ấm, chăn
êm. Chị đã thực sự tìm thấy hạnh phúc của đời
mình qua hạnh phúc của người khác. Sáng nay,
trong lúc lang thang vào làng công nhân, tôi
bắt gặp một đám cưới, lân la trò chuyện với
dâu. Khi nghe tôi nói chuyện chồng con của chị
Ba Sương, ấy bảo: "Anh đừng lo, Ba
nhiều con lắm, chúng em coi như người mẹ
thứ hai.Để giải thích cho lời khẳng định ấy,
tâm sự: "Em sinh ra lớn lên trên nông
trường Sông Hậu, mười mấy năm nay được nông
trường nuôi ăn học gia đình em không phải
đóng đồng bạc nào. Khi em vào đại học, Ba
còn cho em mỗi tháng hai trăm ngàn đồng
mười sáu kg gạo. đâu phải mình em, nông
trường trên một trăm bạn đang theo học đại
học, trung cấp đều được Ba thương như con

4.6 Page 36

▲back to top
ruột vậy. Tốt nghiệp tài, em đậu vào hai
trường đại học nhưng với lòng biết ơn ngưỡng
mộ Ba, em quyết định theo học ngành nông
học của Đại học cần Thơ để được trở về phục
vụ trên cánh đồng đã nuôi em khôn ỉớn'\\
Chuyện của kỹ nông học trẻ, tôi đã được
nghe thầy giáo Thanh Phong kể khi tôi vào thăm
làng giáo viên của nông trường. Mỗi giáo viên
khu vườn trên một ngàn mét vuông, ao
nuôi cá, vườn cây ăn trái trĩu quả, lương
trợ cấp hàng tháng đủ để cho các thầy giáo
an tâm lên lớp. nông trường không khái
niệm dạy thêm, hơn ba ngàn học sinh trong
những ngôi trường to lớn khang trang do nông
trường xây dựng, không phải đóng bất kỳ khoản
tiền nào, không hội hoá, không học phí, các
em chỉ chuyên tâm vào việc học, ra trường
sẩn chỗ làm việc ngay trong nông trường. Thầy
giáo Phong còn cho biết: uDưới sự chỉ đạo của
chị Ba, hiện nay toàn nông trường đào bốn ngàn
cái mương để nuôi cá. Trên những con mương
ấy ngừời mùa rồi thu hoạch tôm được trên
bốn trăm triệu đồng. Chạy dọc theo các con
mương hai ngàn cái bờ trồng bạch đàn, xoài
cây cừ. Cả nông trường một trăm năm

4.7 Page 37

▲back to top
chục ngàn cây xoài, một trăm ngàn cây cừ,
năm triệu cây bạch đàn. Chúng tôi tính phỏng
chỉ trong vòng vài năm tới chỉ với từng ấy cây
trồng, nông trường đã thu vài ngàn tỷ". Suốt
một ngày dạo chơi dưới những hàng bạch đàn
rỢp mát, trên các con đường thẳng tắp chia nông
trường thành những ô bàn cờ, tôi nhận ra cái
hình RRRVAC (Ruộng, rẫy, rừng, vườn, ao,
chuồng) chị Ba Sương đưa ra, đã được những
người công nhân ruộng đồng thực hiện thành
công, miền Đông, những ngày đi thực tế, tôi
đau lòng khi thấy người nông dân loay hoay
chặt rồi trồng đủ các loại cây. Tôi đem chuyện
này trao đổi với một người bạn nhà báo, anh
bảo: NgMỜi nào chỉ được cho nông dân trồng
cây t nuôi con gỉ, người ấy nhân tài thậm
chí kỳ tài của đất nước!Ở đây bài toán đầy
khó khăn của người nông dân đã được một người
phụ nữ chân đất tìm ra đáp số. Sáng nay gặp
chị, tôi hoàn toàn không ngờ người phụ nữ đi
chân trần tất bật chạy tới, chạy lui trong văn
phòng nông trường bộ ấy người phụ nữ được
Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng, được
bình chọn một ưong năm phụ nữ ấn tượng nhất
châu Á- Thái Bình Dương. Cái vẻ nông dân đậm

4.8 Page 38

▲back to top
nét trong vóc dáng tần tảo, khó làm cho người
mới gặp hình dung ra người phụ nữ đã tốt nghiệp
Học viện Kinh tế sau đại học Liên cũ, đang
cai quản hàng chục ngàn con người, trong cái
utổng công ty" hơn chục ngành nghề. Suốt một
buổi chiều, chị say nói với tôi về những dự
án làm giàu cho nông dân, nào xuất khẩu gạo
thông qua Hội nông dân Việt Nam, nào xây
dựng khu nông nghiệp công nghệ cao, nào khu
du lịch sinh thái, nào trồng bạch đàn bằng
phương pháp cấy mô, râm hom, nuôi ba ba,
tra....Thành thật xin lỗi chị, những dự án đầy
tính khả thi của chị lướt qua đầu tôi như một mớ
bòng bong. Trong lúc chị nói, tôi lén nhìn vào
đôi bàn chân mỏng manh như của thiếu nữ
Trung Quốc ngày xưa tự hỏi: Uphải đôi
bàn chân này đã băng đồng lội ruộng để hướng
dẫn nông dân trồng lúa, trồng rau? Rồi chính
đôi bàn ấy đã bôn ba khắp bốn mươi quốc gia
trên thế giới để tìm thị ưường cho sản phẩm
của người nông dân không? Còn đôi bàn tay
nhỏ nổi đầy gân xanh ấy đã cắm cây cỏ lông
chông thể nghiệm trên đồng ruộng sâu, để đưa
bầy sữa hàng ưãm con về đồng bằng. Bàn
tay ấy đã được các lãnh đạo Đảng, Nhà nước

4.9 Page 39

▲back to top
nguyên thủ các nước thân mật bắt chặt để
ngợi khen.” Tôi còn tự hỏi: Làm thế nào
đôi bàn tay nhỏ ấy đã chống chọi với những
khó khăn chồng chất để giữ gìn hạt ngọc trong
chuỗi ngọc hội chủ nghia?. Tôi nghe nói
hồi năm 1993, nông trường muốn nổ tung lên
những người đòi giải thể nông trường để trả
đất cho nông dân. Nhiều người từ các nơi đổ về
chứng minh rằng cha ông họ ngày xưa chủ
của những mảnh ruộng ngập phèn trên lãnh thổ
nông trường. Trong cơn sốt ấy, dân của nông
trường lo lắng mất ngủ, mất ăn. Mềm dẻo
cương quyết, cha con chị đã giúp họ hiểu ra
nhận tiền đền để nông trường tồn tại. Chị đã
giải những câu hỏi ưong đầu tôi bằng đôi
mất rực sáng đầy nghị lực. Lão nông Ba Châu
nói với tôi : "Ngiíời dân đây gọi Ba
bốn không, không chồng, không con, không nhà,
không tài sản, tuổi con trâu nên suốt đời tất bật
lo cho mọi người như vậy đấy anh à. Nghe bảo
ông Tổng thống nước Ghana bên châu Phi nói:
Nước Ghana ba người như Ba Sương
thì ấy không hội nhập khẩu gạo vào
nước mình".

4.10 Page 40

▲back to top
Miên man với những chuyện biết về chị
trong ngày nông trường làm cho tôi quên mình
đã đi khá xa khỏi khu vực nông trường bộ.
Những bông hoa sâm đất đẫm sương đêm, vươn
về phía ánh trăng, níu chân lữ khách. Không
hiểu sao tôi liên tưởng chi Ba như những bông
hoa tím của cây sâm đất mọc mênh mang trên
vùng châu thổ sông Hậu này.
thanh
Thưa chị Ba, khi gặp chị, chị không muốn
viết về mình, chị bảo hãy viết về nông trường,
vậy mằ tôi không dám hỏi về cuộc đời củã
chị. Nhưng tôi đến nông trường không phải với
cách của một nhà báo, tôi rong ruổi đi tìm
những dấu ấn về con người miền sông nước,
vậy những liệu trong bài viết này tôi thu thập
từ con nông dân trong nông trường Sông Hậu,
chỉ một phác thảo sài về vị nữ anh hùng
của họ, kính mong chị lượng thứ.
Nông trường Sông Hậu
đêm rằm tháng 11 năm Nhâm Ngọ